Mọi người ơi, mình tò mò thật sự. Dạo này lướt mạng thấy tranh luận nhiều về chuyện mắt 1 mí hay 2 mí đẹp hơn. Cá nhân mình là mắt 1 mí, hồi đi học từng hơi tự ti, nhưng lớn lên lại thấy cũng có nét riêng. Không biết cảm nhận của các chị em thế nào?
Lan Anh nhắc đúng chủ đề mình cũng hay nghĩ. Mình mắt hai mí bẩm sinh nhưng thật ra hồi bé bị trêu là “mắt ếch”. Lúc đó chỉ ước mắt nhỏ lại như mấy bạn một mí. Nên mình thấy đẹp hay không còn do tổng thể khuôn mặt và thần thái nữa.
Mình đồng ý với Hà. Mắt chỉ là một phần rất nhỏ. Có người mắt một mí nhưng ánh nhìn sắc sảo, nhìn rất cuốn. Có người hai mí rõ mà ánh mắt lại thiếu điểm nhấn. Thành ra mình không còn đặt nặng chuyện so sánh nữa.
Nhưng nói thật nha, tiêu chuẩn thẩm mỹ từng giai đoạn cũng ảnh hưởng nhiều. Có thời điểm người ta chuộng mắt to tròn, long lanh. Có lúc lại thích kiểu mắt nhỏ, lạnh, cá tính. Mắt 1 mí nhiều khi lên hình lại rất “ăn ảnh”.
Mình từng make up cho nhiều bạn. Thật ra mắt 1 mí không hề khó trang điểm như mọi người nghĩ. Chỉ cần hiểu rõ dáng mắt, chọn màu phù hợp thì nhìn rất Tây, rất cá tính. Nhiều mẫu ảnh mình thích nhất đều là mắt một mí.
Mình là người từng loay hoay với câu hỏi mắt 1 mí hay 2 mí đẹp hơn suốt mấy năm đại học. Sau này đi làm, tiếp xúc nhiều người, mình nhận ra: tự tin mới là thứ làm đôi mắt đẹp lên, chứ không phải số mí.
Đúng đó Uyên. Mình làm nhân sự, gặp rất nhiều ứng viên nữ. Có bạn mắt một mí nhưng khi giao tiếp, ánh mắt rất sáng, rất chân thành. Người đối diện dễ có thiện cảm ngay, chẳng ai để ý là mí hay không mí cả.
Mình còn thấy mắt 1 mí có lợi thế là nhìn trẻ lâu. Nhiều chị bạn mình ngoài 30, 40 rồi mà gương mặt vẫn rất “baby”. Trong khi vài người mắt to quá, khi lớn tuổi dễ lộ nếp nhăn hơn.
Mình nghĩ áp lực nhiều khi đến từ mạng xã hội. Lướt ảnh chỉnh sửa nhiều quá nên tự nhiên thấy mắt mình “không đủ đẹp”. Nhưng ngoài đời, vẻ đẹp tự nhiên và cảm xúc thật mới là thứ giữ người khác ở lại.
Ngày xưa mình từng dán mí mỗi ngày vì nghĩ mắt 1 mí không xinh. Sau một thời gian, mí mắt mệt mỏi, mình bỏ hẳn. Giờ quen với gương mặt thật, mình thấy nhẹ nhõm và tự tin hơn rất nhiều.
Mình để ý nhiều diễn viên, người mẫu châu Á nổi tiếng cũng là mắt 1 mí. Họ không cần thay đổi gì mà vẫn rất thành công. Điều đó cho thấy chuẩn đẹp không hề cố định, nó thay đổi theo cách mình nhìn nhận.
Mình thích nhất là cảm giác mắt 1 mí nhìn rất “điện ảnh”. Khi buồn, khi cười, cảm xúc thể hiện rất rõ. Nhiều khi chỉ cần một ánh nhìn là đủ kể cả câu chuyện dài rồi.
Mình nghĩ thay vì hỏi mắt nào đẹp hơn, có lẽ nên hỏi mình hợp với điều gì. Có người hợp phong cách dịu dàng, có người hợp cá tính. Đôi mắt chỉ cần phù hợp với con người bên trong là đã đủ đẹp rồi.
Mình từng phỏng vấn nhiều phụ nữ thành đạt. Điều mình nhớ nhất không phải đôi mắt của họ ra sao, mà là ánh nhìn rất chắc chắn, rất hiểu mình muốn gì. Lúc đó, mọi khái niệm về mí mắt đều trở nên không quan trọng.
Có ai giống mình không, càng lớn càng thích nét tự nhiên? Hồi trẻ thì chạy theo xu hướng, giờ chỉ muốn là chính mình. Mắt 1 mí hay 2 mí lúc này chỉ còn là một đặc điểm rất bình thường.
Mình thấy vui vì bây giờ nhiều bạn trẻ bắt đầu yêu nét riêng của mình hơn. Không còn quá khắt khe với bản thân. Đó là tín hiệu tốt cho sức khỏe tinh thần của phụ nữ nói chung.
Mình là mẹ một bé gái. Điều mình mong nhất là con lớn lên không phải ám ảnh vì ngoại hình. Dù sau này con có mắt thế nào, mình vẫn muốn con hiểu rằng giá trị của con không nằm ở đó.
Mình thích đọc những cuộc thảo luận thế này, vì nó giúp mình bớt so sánh. Trước đây mình cũng hay tự hỏi mắt 1 mí hay 2 mí đẹp hơn, nhưng giờ thì không còn nữa.
Nhiều lúc mình thấy, khi mình thôi phán xét bản thân thì người khác cũng bớt phán xét mình hơn. Sự thoải mái đó phản chiếu rất rõ qua ánh mắt.
Mình thấy mắt 1 mí khi cười rất duyên. Nụ cười và ánh mắt hòa vào nhau, nhìn rất gần gũi. Đó là điều mà không phải kiểu mắt nào cũng tạo ra được.
Mình nghĩ mỗi người đều có quyền lựa chọn cách nhìn về bản thân. Nhưng nếu chỉ là so sánh cho vui, thì mình nghiêng về việc trân trọng mắt 1 mí vì nó rất Á Đông và rất riêng.
Càng đọc càng thấy nhẹ lòng. Có lẽ vấn đề không nằm ở đôi mắt, mà nằm ở cách mình nhìn chính mình mỗi ngày. Khi mình dịu dàng hơn với bản thân, mọi thứ đều đẹp hơn.
Mình từng nghĩ ngoại hình quyết định rất nhiều thứ. Nhưng trải nghiệm cuộc sống dạy mình rằng, ánh mắt thể hiện sự tử tế và chân thành mới là thứ khiến người khác nhớ lâu.
Mình thấy chủ đề này hay ở chỗ nó mở ra nhiều góc nhìn. Không còn tranh đúng sai, mà là chia sẻ trải nghiệm. Nhờ vậy mà những bạn mắt 1 mí có thể bớt tự ti hơn.
Mình nghĩ vẻ đẹp bền nhất là vẻ đẹp khiến mình thấy thoải mái khi soi gương mỗi sáng. Không cần phải cố gắng trở thành ai khác, chỉ cần là mình thôi.
Mắt 1 mí có thể không nổi bật ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng càng nhìn càng thấy cuốn. Nó giống như một câu chuyện cần thời gian để cảm nhận.
Mình nghĩ cuối cùng thì câu hỏi mắt 1 mí hay 2 mí đẹp hơn không có đáp án chung. Mỗi người tự trả lời cho mình là đủ rồi.
Mình rất thích không khí cuộc thảo luận này. Nhẹ nhàng, không phán xét. Giá mà ngoài đời cũng có nhiều không gian như vậy để phụ nữ được nói thật cảm xúc của mình.
Mình kết luận đơn giản thế này: khi mình hạnh phúc, ánh mắt tự nhiên sẽ đẹp. Lúc đó, chẳng ai còn để ý xem là mấy mí nữa.
Đọc xong mình thấy yêu đôi mắt của mình hơn, dù nó thế nào đi nữa. Có lẽ đó mới là ý nghĩa lớn nhất của những cuộc trò chuyện như thế này.
Be the first to post a comment.